Đồng Miên chớp mắt, mím chặt môi, không chịu gọi thành tiếng. Thừa nhận quan hệ là một chuyện, muốn chính miệng gọi "chồng" lại là chuyện khác. Xấu hổ lắm.
Đoạn Việt Chinh ghé sát vào cậu, hơi thở nhẹ nhàng phả vào cằm cậu, mỉm cười hỏi: "Sao vậy? Không phải đã nói, không nên che giấu sao?"
Đồng Miên dùng sức đẩy vai hắn ra, tai đỏ bừng, lắp bắp nói: "Anh, anh đừng có đánh tráo khái niệm."
Đoạn Việt Chinh không lừa được người, tiếc nuối thở dài, hai ngón tay nhéo cằm Đồng Miên, hôn nhẹ một cái, thấp giọng dụ dỗ: "Đồng Đồng, gọi một tiếng thôi."
Đồng Miên vẫn không gọi được.
Cậu mở to mắt nhìn Đoạn Việt Chinh, tự dưng cắn vào môi hắn như trút giận, rất mạnh, cắn đến bật máu. Đồng Miên lúng búng, ấp úng nói: "Em không thèm."
Thật ra cũng không quá kháng cự. Nếu Đoạn Việt Chinh kiên trì thêm chút nữa, không chừng Đồng Miên sẽ làm theo ý hắn.
Nhưng Đoạn Việt Chinh lại quá lịch thiệp.
Nhìn Đoạn Việt Chinh quay lại tiếp tục lái xe, trong lòng Đồng Miên lại thấy hụt hẫng, hừ một tiếng với Đoạn Việt Chinh.
Đoạn Việt Chinh khó hiểu: "?"
Thi cuối kỳ kết thúc, kỳ nghỉ đông đến. Kỳ nghỉ đông tổng cộng 5 tuần, lịch trình nghỉ đông của Đồng Miên kín mít. Một tuần nghỉ Tết, 4 tuần còn lại phải thực tập Trung Văn. Đồng Miên đã suy nghĩ rõ ràng về vấn đề "thuận theo tự nhiên" với Đoạn Việt Chinh, nhưng ở công ty, cậu vẫn kiên quyết không muốn công khai mối quan hệ - vì không cần thiết.
Nếu không ai quan tâm, thì cũng không cần phải thu hút sự chú ý đặc biệt.
Mỗi sáng Đồng Miên và Đoạn Việt Chinh tạm biệt ở ngã tư gần tòa nhà công ty, đi bộ đến công ty vừa đúng 9 giờ, bắt đầu làm việc. Tan làm lúc 5 giờ, thỉnh thoảng tăng ca một chút, sau đó đợi xe của Đoạn Việt Chinh ở chỗ cũ, Đoạn Việt Chinh đưa cậu đi ăn ở quán ngon.
Đồng Miên học ba năm ở thủ đô, chưa từng biết thành phố rộng lớn này lại ẩn chứa nhiều quán ngon đến vậy. Tất nhiên, có câu nói, tiền nào của nấy, những món ăn bình quân vài nghìn tệ, muốn không ngon cũng khó.
Tuy nhiên chiều thứ 6 này, Đoạn Việt Chinh đã báo trước trên WeChat rằng hắn sẽ đi công tác khoảng 3 ngày, có thể sẽ không sắp xếp được bữa tối. Đoạn Việt Chinh rất lo lắng, gửi cho Đồng Miên mấy đường link nhà hàng:
[Mấy chỗ này cũng được, muốn thử không?]
[Mỗi ngày đổi một nhà hàng, anh sẽ bảo thư ký Chu đặt trước cho em.]
Đồng Miên vội vàng nói:
[Em ăn tạm cũng được, không sao đâu!]
Đoạn Việt Chinh nói:
[Không được, ngày nào cũng phải ăn ngon.]
Đồng Miên cảm thấy hắn thật sự rất quan tâm đến vấn đề ăn uống, ngày nào cũng đưa mình đi ăn khắp nơi, đã tăng vài cân rồi.
Đoạn Việt Chinh tiếp tục nói:
[Nếu không đi ăn ngoài, anh sẽ bảo dì giúp việc ở nhà mang cơm cho em? Hoặc về nhà ăn.]
Đồng Miên: "..."
Về nhà ăn?
Về nhà của bác Đoạn với cô Chu Nhiễm? Trong nháy mắt da đầu Đồng Miên tê dại, vội vàng nói:
[Không cần không cần. Đoạn tiên sinh, em sẽ tự nấu cơm, anh đừng lo.]
[Dù sao em cũng đã quen sống tự lập, lớn thế này rồi không phải trẻ con nữa.]
Đoạn Việt Chinh:
—
[Thật hay giả vậy Đồng Đồng?]
Đồng Miên:
[Anh xem thường tay nghề nấu nướng của em à? Vậy tối nay em sẽ trổ tài cho anh xem.]
Đồng Miên bắt taxi về nhà một mình. Trong nhà bếp có đủ thứ, dụng cụ nấu ăn đầy đủ, tủ lạnh cũng đầy ắp nguyên liệu tươi ngon. Ngày nào Mr. Đoạn cũng muốn trổ tài trong bếp, nhưng ngày nào cũng có những nhà hàng khác nhau cám dỗ hắn từ bỏ việc tự nấu ăn, bây giờ những nguyên liệu này đã giúp ích cho Đồng Miên.
Đồng Miên tìm hai video, quyết tâm làm hai món hấp dẫn để Mr. Đoạn phải nín họng kinh ngạc.
Quyết định làm lẩu sữa cay, thêm một món rau xanh đơn giản, thêm món mặn, rất hoàn hảo. Trước khi bắt tay vào làm, Đồng Miên gửi tin nhắn WeChat cho Đoạn Việt Chinh.


[Xuân Miên Bất Giác Hiểu: Đoạn tiên sinh, bây giờ anh có thể mở video không?]
Đọan Việt Chinh đang ở trên xe, chuẩn bị đến khách sạn.
Cấp dưới đi cùng và lãnh đạo công ty đối tác đều ở trên xe, không khí hòa hợp, mọi người vừa trò chuyện vừa cười đùa vui vẻ.
Lãnh đạo công ty đối tác hỏi: "Tổng giám đốc Đoạn định về khách sạn luôn à? Hay là đi chơi một lát cho đông vui, chúng tôi là chủ nhà, anh muốn chơi gì, chắc chắn sẽ sắp xếp cho anh."
Đoạn Việt Chinh thân thiện mỉm cười: "Mọi người cũng mệt rồi, tôi vẫn muốn về khách sạn nghỉ ngơi hơn."
Lãnh đạo công ty đối tác cũng biết hắn và Trung Văn có tác phong tốt, chỉ hỏi theo lệ thường, không nghĩ họ sẽ ra ngoài tìm thú vui thật.
Thế là chuyển chủ đề, cùng giám đốc điều hành Trung Văn, Mr. Dụ, trò chuyện về sự biến động của thị trường chứng khoán. Gần đây thị trường chứng khoán giảm mạnh, thậm chí có thể gọi là khủng hoảng, Trung Văn cũng không thể tránh khỏi ảnh hưởng. May mà họ đã nắm giữ vị thế bán khống trên thị trường toàn cầu, hiện tại vẫn có thể thản nhiên đứng ngoài quan sát.
Đọan Việt Chinh nhân cơ hội cúi đầu nhìn điện thoại, mỉm cười nhắn tin:
[Mở đi, em muốn anh xem gì?]
Nhạc chuông video vang lên trong xe, lãnh đạo công ty đối tác tò mò nhìn lên ghế trước, quay sang nói với Mr. Dụ: "Tổng giám đốc Đọan bận thật, đi xe cũng phải họp à?"
Mr. Dụ trả lời: "Dạo này cậu ấy rất bận."
Đoạn Việt Chinh đeo tai nghe, bắt máy. Nhưng tai nghe hình như bị hỏng, giọng nói của chàng trai trong video vang vọng khắp xe:
"Em muốn anh xem em nấu nướng. Xem tay nghề của em thế nào, chắc chắn sẽ hơn anh nhiều, đúng không?"
Là giọng nói ngọt ngào của một Omega.
Lão tổng công ty đối tác & Mr. Dụ: "..."
Đoạn Việt Chinh nhận ra tai nghe mình chưa kết nối được, cúi xuống nhìn trạng thái kết nối Bluetooth. Trong video, chàng trai tò mò hỏi: "Sao anh không nói gì vậy Đoạn Việt Chinh, anh xấu hổ à?"
Mr. Dụ: "Phụt."
Đoạn Việt Chinh quay đầu khẽ liếc anh một cái.
Tổng giám đốc Dụ: "Khụ."
Anh quay đầu nhìn sang lãnh đạo công ty đối tác, bâng quơ nói, "Tổng giám đốc Đổng, ông có thấy gần đây cổ phiếu A có xu hướng..."
Tổng giám đốc Đổng trả lời qua loa: "À, đúng đúng đúng."
Vừa trò chuyện vừa vểnh tai hóng chuyện.
Tai nghe của Đoạn Việt Chinh hết pin. Nhưng không có tai nghe dự phòng, hắn nhìn thấy nụ cười đắc ý của Đồng Miên trong video, không nhịn được cũng cười theo, hỏi: "Em tính nấu gì vậy?"
Đồng Miên khoe với hắn nguyên liệu của mình: "Món chính, món cứng đấy. Anh không làm được đâu."
Đoạn Việt Chinh cười: "Ồ?"
Hắn lại quay đầu liếc hai người đang nghe lén, mỉm cười hỏi: "Tổng giám đốc Dụ, cậu có thể cho tôi mượn tai nghe không?"
Tổng giám đốc Dụ: "Được được, Tổng giám đốc Đoạn."
Anh vội vàng dâng một chiếc tai nghe, tiếp tục quay đầu giả vờ nói chuyện với lãnh đạo công ty đối tác. Lãnh đạo công ty đối tác và ông nhìn nhau, trong mắt đều hiện rõ sự tò mò.
Tiếc là Đoạn Việt Chinh đã kết nối bluetooth, họ không thể nghe thấy Omega của tổng giám đốc Đoạn nói gì trong video nữa. Chỉ có thể nghe thấy giọng nói dịu dàng đến mức hơi đáng sợ của Đoạn Việt Chinh.
Đoạn Việt Chinh nói: "Vậy à? Còn phải cho sữa vào?"
"Anh vừa đi em lại bắt đầu nấu mấy thứ không bổ dưỡng."
"Mấy cây rau này là sao, héo thế?"
- Em chỉ mới thất bại một lần, sao anh cứ lôi ra trêu thế?"
- Về nhà chờ đấy, còn dám cười em nữa không?"
"Hửm?"
Chữ "hửm" cuối cùng kia rất hay.
Dịu dàng chết người, như thể có thể vắt ra 5 cân mật ong, ngọt ngào như kẹo bông gòn màu hồng phấn.
Tổng giám đốc Dụ thấy vị lãnh đạo Alpha hơn 40 tuổi của công ty đối tác lại lôi điện thoại ra, vụng về gõ chữ vào ghi chú, lén hỏi anh: Bình thường tổng giám đốc Đoạn cũng nói chuyện bằng giọng điệu này à?
Tổng giám đốc Dụ im lặng gõ chữ: NO!! Cậu ấy không phải thế!! Ở công ty cậu ấy rất uy nghiêm!!
Ở công ty thường xuyên mắng khóc một đám Alpha vô dụng, ở Luân Đôn không hợp 1 lời sẽ nói móc vệ sĩ, đáng lẽ tổng giám đốc Đoạn phải là một Alpha đỉnh cao lạnh lùng vô tình, kiêu ngạo lãnh đạm.
Thế mà khi đối mặt với vợ, sự lạnh lùng vô tình kia không thể nào giữ được, 'dù cứng rắn đến đâu, cuối cùng cũng sẽ trở nên mềm mại, dịu dàng'. Thậm chí tổng giám đốc Dụ còn muốn ghi âm lại giọng điệu nói chuyện hôm nay của tổng giám đốc Đoạn, sau này sẽ không còn phải sợ bị tổng giám đốc mắng nữa TAT.
Đồng Miên bận rộn trong bếp, quay lại trạng thái nồi của mình cho Đoạn Việt Chinh xem: "Nhìn này, Đoạn Việt Chinh, sao, có giống Vlog của mấy food blogger không?"
Đoạn Việt Chinh nói trái lương tâm: "Giống lắm, anh thấy nhiều food blogger còn không làm đẹp như em được, em có thể đăng lên được rồi đấy."
Đồng Miên nghĩ ngợi một lát, không mấy tự tin: "Được không?"
"Sao lại không được?" Đoạn Việt Chinh nói, "Em nấu ngon thế này. Sao trước đây không nấu cho anh ăn?"
Đồng Miên dè dặt nói: "Em vẫn đang xem anh có đủ tư cách ăn đồ em nấu không."
"Hửm?"
"Vượt qua bài kiểm tra thì khi anh về em sẽ nấu cho anh." Đồng Miên cười. Cậu múc một nồi lẩu nhỏ ra, bày biện đẹp mắt, rồi quay lại cho Đoạn Việt Chinh xem.
Thật ra cũng không phải món chính hay món cứng gì, chẳng có chút độ khó nào, nhưng ớt đỏ tươi, nước dùng trắng sữa được nấu sôi sùng sục trong chiếc nồi nhỏ. Dưới ánh đèn trông càng hấp dẫn, ít nhất cũng khiến người ta thèm hơn món cơm rang thất bại của Đoạn Việt Chinh.
Đồng Miên khoe khoang: "Sao?"
Nhận được lời khen của Đoạn Việt Chinh, cứ như đang dỗ dành trẻ con vậy. Đồng Miên đặt điện thoại lên bàn, vừa ăn vừa nói chuyện với Đoạn Việt Chinh. Đoạn Việt Chinh cũng kiên nhẫn trò chuyện với cậu, mãi đến khi xe dừng lại ở bãi đậu xe dưới tầng hầm của khách sạn. Đoạn Việt Chinh mới tạm biệt Đồng Miên, cất điện thoại.
Khi lên thang máy, tổng giám đốc Dụ ho khan một tiếng, không nhịn được thăm dò: "Duan... đầu dây bên kia là vợ mới cưới của cậu?"
Đoạn Việt Chinh liếc anh một cái, khẽ gật đầu.
Tổng giám đốc Dụ: "Ồ." Anh dừng lại, "Cậu kết hôn thật chứ không phải kết hôn giả à?!"
Đoạn Việt Chinh lạnh lùng nhìn anh một cái, không thèm phản bác.
Tổng giám đốc Dụ nói: "Sao lúc nói chuyện với người ta, giọng điệu của cậu lại thay đổi thế?"
Đoạn Việt Chinh: "Ồ?"
"Trở nên hơi ghê ghê." Dụ Viễn Châu là bạn học của Đoạn Việt Chinh hồi còn học ở Princeton, là cộng sự cấp cao người Trung Quốc, quan hệ cũng không tệ, bình thường cũng hay nói đùa, Dụ Viễn Châu nói, "Không ngờ cậu lại là người đầu tiên bước vào nấm mồ hôn nhân đấy."
Đoạn Việt Chinh nói: "Kết hôn với người không thích có lẽ là nấm mồ, còn với người mình thích, đó là gia đình."
Dụ Viễn Châu nhận xét: "Triết lý ghê."
Đồng Miên thật sự cảm thấy mình có chút thiên phú nấu ăn, bày biện cũng đẹp mắt, cậu ăn xong, chỉnh sửa ảnh một lát, đăng lên vòng bạn bè, viết đơn giản:
Bữa ăn một mình, ngày đầu tự nấu QVQ;
Trong ảnh là món ăn đầy màu sắc hấp dẫn, ớt đỏ tươi, nước dùng trắng sữa, trên bàn còn có một bình hoa thủy tinh cắm một cành hoa ngọc lan mua lúc tan làm, rất có tình thú.
Bên dưới bài đăng có người khen món ăn của cậu trông rất ngon. Nhưng cũng có người đặt câu hỏi:
Hả? Chẳng lẽ trước đây cậu không tự nấu à?
Chuyện gì đây thầy tiểu Đồng!
Đăng lên vòng bạn bè để ám chỉ điều gì?
Đồng Miên cảm nhận tiếng đập thình thịch của tim mình, đầy tâm sự trả lời các bạn:
Trước đây ăn với bạn cùng phòng mà——
Trước khi đi ngủ, cậu tắm rửa thơm tho, định call video cho Đoạn Việt Chinh, nhưng lại nghĩ có phải muộn lắm rồi sẽ làm phiền Đoạn Việt Chinh nghỉ ngơi không. Đi công tác chắc hẳn cũng bận lắm nhỉ? Đồng Miên cũng không muốn quá bám người, trông rất thiếu chủ kiến.
Thế là cậu lặng lẽ mở điện thoại, vào web V xem video.
Vừa nãy nói chuyện với Đoạn Việt Chinh về việc đăng video nấu ăn, cậu cũng đã theo dõi không ít food blogger, bấm vào xem để so sánh trình độ của mình đến đâu. Xem qua một số blogger chuyên về kỹ thuật, cậu thấy trình độ của mình có vẻ không xứng làm chuyên về kỹ thuật, nhưng vẫn hơi rung động, muốn thử sức.
Nếu có thể đăng hai video hướng dẫn, để thầy Đoạn học theo, chẳng phải cậu sẽ trực tiếp xoay chuyển tình thế, trở thành thầy sao?
Đồng Miên trằn trọc trên giường nửa đêm, bốc đồng lên trang web mua sắm đặt một chiếc giá đỡ quay video.
Sáng hôm sau vừa nhận được hàng, cậu tắm rửa sạch sẽ rồi bắt đầu hăng hái nghiên cứu cách quay video nấu ăn.
Chủ đề cũng chẳng cần nghĩ, cứ quay cảnh làm bữa sáng thôi. Cậu vừa điều chỉnh camera, vừa học theo các food blogger tự lồng tiếng cho mình: "Hôm nay làm bữa sáng, làm món sandwich kẹp trứng đơn giản kiểu Nhật, nghe nói rất dễ, không sợ làm hỏng bếp."



Ống kính rung lắc hướng vào tủ lạnh, mở cửa, lấy ra 3 quả trứng: "Ăn ba quả thôi, bạn cùng phòng không có nhà, nhiều thế không ăn hết." Cậu biết ống kính đang quay, hơi căng thẳng, nên vô thức nói nhiều, hỏi, "Mọi người thường ăn mấy quả nhỉ? Nghe nói cholesterol của trứng cao lắm, ăn ba quả có phải hơi nhiều không... Thôi kệ! Cứ ăn ba quả."
Luộc trứng chín, tách lòng trắng và lòng đỏ, lòng trắng thái nhỏ, lòng đỏ nghiền nát, trộn đều: "Ơ... Hình như hết sốt mayonnaise rồi. Vậy dùng tương cà chua vậy, cũng gần giống, mình cũng thích ăn cà chua."
Nguyên liệu đã sẵn sàng, lấy ra hai lát bánh mì, một lát phết bơ, lát kia đặt miếng phô mai lên. Không tìm thấy phô mai, cậu dùng hai lát thịt xông khói thay thế. Phết hỗn hợp lòng trắng lòng đỏ vừa làm lên, hai lát bánh mì úp vào nhau, ép một lúc.
Đồng Miên nói: "Ép vài phút là ok, tùy ý thôi, dù sao mình cũng chỉ làm đại. Mình nghĩ đơn giản thế này cũng không đến nỗi làm hỏng bếp đâu."
Lấy tấm thớt đang ép bánh mì ra, cậu cúi đầu dùng dao cắt bỏ phần viền bánh:
"Sandwich kẹp trứng đã xong. Phần viền bánh mì cắt ra có thể để người khác ăn. Nhưng hôm nay bạn cùng phòng không có nhà, lát nữa mình chỉ có thể tự ăn. Ăn thử phần bánh mì kẹp bên trong trước đã."
Cậu vươn tay cầm sandwich kẹp trứng, cắn một miếng, ngập ngừng một giây, nói: "Hơi lạ... Tương cà chua này hình như không hợp lắm." Dừng một lúc, lại cắn thêm một miếng, cậu nếm lại, nói, "Mình thấy vẫn có thể chấp nhận được. Ừm, nhưng không ngon lắm. Hơi lạ."
Lần đầu quay video lại kết thúc trong thất bại... Đồng Miên ăn hết chiếc sandwich, một mình ngồi im lúc lâu, cuối cùng cũng vươn tay tắt camera, cúi đầu chìm vào sự chán nản.
Mãi đến khi Đoạn Việt Chinh gọi điện đến, cậu mới lấy lại tinh thần, buồn bã nói chuyện với Đoạn Việt Chinh: "Sao ạ?"
Đoạn Việt Chinh ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy? Giọng em buồn lắm, có chuyện gì à?"
Đồng Miên không nhịn được bắt đầu làm nũng, đau lòng hỏi: "Hôm qua em nấu cơm thành công, sao hôm nay nấu bữa sáng lại lật xe rồi?"
Nhận xét